Tư Cách Để Yêu Anh
Chương 1: Anh em

Chương 1: Anh em

Trần Đức là con trai một của tập đoàn xây dựng Trần Quý.

Một tập đoàn chuyên về đấu thầu và xây dựng quy mô lớn tại Sài Gòn và các tỉnh phía Nam.

Mẹ đẻ của cậu mất khi cậu mới mười hai tuổi. Vài năm sau, ba cậu đi bước nữa, nhưng do một số vấn đề về sức khỏe mà không có con thêm.

Người mẹ kế, bà Lan, để dành được địa vị trong gia đình mà đối với cậu nuông chiều hết sức có thể, cũng là mong cậu có thể coi bà như người mẹ thứ hai.

Cha cậu bận rộn suốt ngày đêm.

Mẹ kế lại luôn sẵn sàng vung tiền chiều theo cậu, khiến cho Trần Đức mặc dù mới chỉ hai mươi tuổi, đã trở thành tay ăn chơi khét tiếng trong giới trẻ Sài Thành.

Xăm hình, chơi đá, đua xe, đều có đủ.

Sài Gòn, năm 2017.

Trong một sòng bài.

Trần Đức nhíu chặt đôi mày rậm, vứt mạnh những lá bài xuống dưới bàn:

- Đù má, đen như chó!

Vốn dĩ tâm trạng cậu hôm nay không được tốt, đã thế còn thua mấy ván liên tiếp, cực kỳ khó chịu.

Người con gái ăn mặc sexy bên cạnh vừa đặt tay lên vai đã bị thẳng thừng hất ra:

- Cút ra, lũ đàn bà toàn là cái thứ gì!

Kẻ tên Sơn ngồi phần bài bên cạnh vừa nghe thấy vậy, liền đổi giọng, nháy mắt với Trần Đức, liếm liếm môi:

- Ê, đi chơi bê đê không?

Trần Đức nhíu mày, thở ra một hơi, vươn tay kéo lấy ly rượu mạnh trên bàn nốc cạn.

Sơn là một thằng gay có tiếng, là bạn ăn chơi cùng với Trần Đức, nói cho rõ ràng hơn thì giống như là bám theo cậu vậy. Nhà cậu ta có hơn chục khách sạn cho thuê, rải rác khắp Sài Gòn. So với Trần Đức thì cũng chẳng tính là gì, nhưng để đua đòi theo chân những cậu ấm cô chiêu, thì cũng gọi là tạm được.

Bố mẹ Sơn cũng thường xuyên thấy cậu ta đưa trai về các khách sạn đó chơi bời, nhưng Sơn chẳng hề giấu diếm gì. Đơn giản vì đối với người con này, bố mẹ Sơn cũng không còn kiên nhẫn để mà dạy dỗ nữa.

Sơn đã rủ Đức đi chơi trai nhiều lần. Nhưng Đức chưa một lần đồng tình. Với Đức, việc chạm vào một thứ giống như mình vẫn là một điều ghê tởm lắm.

Đàn ông với đàn ông thì có cái gì mà hay ho?

Nhưng hôm nay, trước khi ra khỏi cửa nhìn thấy bà Lan mặc một bộ váy đầm thiết kế mới nổi, trị giá cả nửa tỷ, tâm trạng lại khác đi rất nhiều.

Mỗi khi ba cậu và người vợ hai này của mình thể hiện tình cảm với nhau, là Đức lại cảm thấy chua chát. Đáng lý những thứ đó phải là của mẹ đẻ cậu, chiếc váy kia, cũng phải là của mẹ cậu.

Bà ta xứng sao? Người cùng chung hoạn nạn với ba cậu, chịu bao nhiêu khó khăn xây dựng lên Trần Quý ngày hôm nay vốn dĩ là mẹ cậu chứ đâu phải bà ta?

Nghĩ đến nụ cười nhợt nhạt yếu đuối của mẹ mình trước khi vĩnh viễn rời xa, lại nghĩ đến nụ cười tươi rói của bà dì ghẻ, Đức rùng mình ghê tởm.

Liếc về phía Sơn đang xun xoe hai tay chờ câu trả lời, Đức nhếch nửa miệng cười:

- Đi.

Chỉ chờ câu nói ấy của Đức, mắt Sơn sáng rực. Nhưng chưa kịp mở miệng, Đức liền đã bồi thêm:

- Lựa hàng sạch sẽ và đừng có tởm như mấy con õng ẹo trong kia. Tao không lên nổi.

Sơn cười nịnh nọt:

- Yên tâm yên tâm, có một lô hàng ba tao mới nhập về. Chưa khui.

Nói rồi, Sơn hồ hởi alo điều hàng.

Một góc khác Sài Gòn,

Quán Pizza.

Thành Khải đang cúi người lau dọn bàn ghế của khách vừa dời đi. Anh sinh ra trong một gia đình kinh doanh vải vóc nhỏ ở thành phố Nam Định. Có ba mẹ thương yêu và một cậu em trai khá nghịch ngợm kém Thành Khải bốn tuổi – Thành Vũ.

Sau khi học hết cấp ba, Thành Khải trải qua một biến cố lớn trong cuộc đời. Quá đau lòng, lại không thể để bố mẹ biết. Anh đăng ký thi vào một trường đại học tận Sài Gòn, rời xa quê nhà, ra sức tìm việc làm thêm, vừa để trang trải cuộc sống của mình, nhưng cũng chính là để chôn vùi cái thứ mà hàng ngày hàng đêm, cậu đều muốn quên đi,

Thành Khải là gay.

Thời gian cứ như thế trôi đi, Thành Khải đã là sinh viên năm ba, trải qua đủ thứ việc làm thêm, còn Long năm nay mới chân ướt chân ráo lên Sài Gòn.

Nhìn cậu trai nghèo miền Tây cố gắng kiếm tiền để duy trì việc học đại học. Thành Khải không khỏi nghĩ tới cảnh khi mình mới từ Nam Định vào, mọi thứ đều vô cùng xa lạ, và cũng vô cùng khó khăn.

Thế nên, khi thấy Long sắp bị quản lý loại hồ sơ do không thuộc địa bàn, Thành Khải đã xin quản lý xem xét lại, để anh hỗ trợ. Nhờ đó Long mới có công việc này, bản thân Thành Khải coi Long cũng giống như em trai mình mà đối xử.

Tuy nhiên vì bản thân là gay, Thành Khải chưa bao giờ thuê trọ ở chung với người khác, dù giá thuê phòng ở Sài Gòn ngày càng đắt đỏ, cậu cũng cố gắng chi trả.

Đối với Thành Khải mà nói, bản thân mình tốt nhất không nên, không bao giờ nên dính vào những người con trai khác, kể cả Long hay bất kỳ một người bạn thân nào.

21h. Quán Pizza đã bắt đầu thưa khách.

Thành Khải và Long đang xem lại mấy tờ bill chuyển hàng thì tiếng chuông điện thoại reo lên.

Long đưa tay vào túi quần, lấy chiếc điện thoại ra khỏi.

Trên màn hình, nhìn thấy dãy số hiển thị, Long suýt chút thì đánh rơi cả điện thoại.

Thấy sắc mặt Long bỗng chốc khó coi, Thành Khải liền nói:

- Để anh kiểm cho. Em đi nghe điện thoại đi.

Long nuốt vào một ngụm khí khan trong cổ, cúi đầu:

- Dạ…

Cái âm thanh nhỏ như mèo kêu này của Long khiến Thành Khải thực sự buồn cười. Cậu là gay thật nhưng giọng nói chỉ trầm, chứ cũng không nghĩ đến mức ngọt được như thế.

Long cố, nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, lướt qua từng hàng ghế, tiến về phía nhà vệ sinh.

Run rẩy chạm lên nút nghe:

- A…lô…

Đầu dây bên kia như đang sốt ruột:

- Long?

- Dạ…

- Đến khách sạn X trên đường Hoa Sứ đi.

- Hôm nay sao?

- Mày bị cái gì? Tiền thì cũng đã cầm rồi. Tốt nhất nên biết điều một chút.

Long đổ mồ hôi lạnh, đầu bên kia đã tắt từ bao giờ, cả người cậu vẫn không thể nào nhúc nhích cho được.

Một tháng trước, cậu bị bạn bè cùng lớp rủ rê vào trò cá độ đá bóng.

Dĩ nhiên, cậu thua. Toàn bộ tiền đóng học phí và những khoản dành dụm từ việc làm thêm đều đã theo những trận bóng bay hết, đã vậy còn nợ lại một khoản lớn.

Gia đình cậu vốn nghèo, bạn bè cũng chẳng đứa nào có thể cho cậu vay nổi số tiền kia, vì thế trong lúc không biết xoay sở thế nào, Long lại một lần nghe theo đám bạn xấu, tới khách sạn kia tuyển hàng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da ưa nhìn, giọng nói mềm như kẹo. “Lần đầu” của Long được ra cái giá bảy mươi triệu,

Cao nhất trong tất cả mấy người ngày hôm đó.

Ông chủ của chuỗi khách sạn chuyên cung cấp dịch vụ tận giường kia, đã lập tức xuống tiền 100% để tránh con mồi có cơ hội suy nghĩ lại.

Số tiền lớ như vậy có thể giải quyết được hết nợ nần, đóng học phí, còn dư một khoản đủ mua chiếc xe số và một chiếc điện thoại mới. Nói trắng ra, khi cầm tiền trên tay lại nghe vài lời ngon ngọt, chỉ phải chịu đựng có một đêm mà được tới bảy mươi triệu, Long thậm chí còn vui đến mất ngủ.

Thế nhưng hôm nay, ngày thực sự phải đi,

Long lại chùn bước.

Cậu thực sự không dám nghĩ đến chuyện để một người đàn ông chơi đùa trên cơ thể mình.

Nếu, nếu người ấy đáng tuổi cha cậu… Thì sao…

Nếu đó là một kẻ biến thái sẽ hành hạ cậu…

Nếu không phải là chỉ một, mà là tới hai ba kẻ thì sao?

Những suy nghĩ nhất thời ập đến cùng một lúc, khiến cho da đầu Long run lên.

Một tin nhắn lại tới, Long hốt hoảng nhìn vào màn hình:

“Đúng một tiếng nữa, phòng 203. Nếu mày không tới, hậu quả tự chịu”

Long nuốt xuống một ngụm nước bọt. Cậu biết chứ, cậu biết rõ chứ, làm gì có bữa cơm nào miễn phí, hơn nữa đây còn là dây với mấy tên xã hội đen, nếu cậu không tới, chưa biết chừng ngày mai đã không còn thở được nữa.

Đúng lúc này, Thành Khải bước tới, gõ cửa:

- Long, mau lên, ra xếp lại bàn ghế cùng anh.

Đằng sau cánh cửa nhà vệ sinh, ánh mắt mịt mờ của Long chợt sáng, hai bàn tay siết chặt.

Long như một kẻ đang chới với, lại gặp được ngay một chiếc phao, đối diện với sự sợ hãi không cách nào gạt bỏ, Long gạt đi giọt mồ hôi lạnh bên thái dương.

Đẩy cánh cửa.

- Anh Khải, em có một đơn hàng cần giao liền.

- Vậy à?

- Nhưng… Em hơi đau bụng..

Nhìn sắc mặt tái xanh của Long, Thành Khải liền vui vẻ:

- Đưa anh địa chỉ, anh giao cho, em về nghỉ sớm đi.

Long khẽ gật đầu:

- Dạ... Vậy phiền anh.

Thành Khải cầm địa chỉ trên tay, mang đi một phần Pizza hải sản, không quên dặn dò Long phải mua thuốc uống.

Bóng chiếc xe Thành Khải vừa đi khuất, Long dường như thụp xuống ghế.

Anh Khải… Em… Xin lỗi…

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo