Chương 1: Tuổi thơ
Vĩnh Phúc, năm 2012.
Mẹ của nó nghĩ rằng đặt cho nó cái tên Thiên An, là mong với muốn một đời này của nó, trời ban cho bình an.
Nào có đâu?
Thiên An mười một tuổi, người gầy như củi, đứng run rẩy thắp nén nhang lên mộ mẹ nó, cỏ đắp sơ sài, trên mặt vài giọt nước mắt tình thân nghẹn ngào nấc cụt, quẹt đi thành một vệt.
Kẻ bên cạnh vứt điếu thuốc xuống dưới chân, di di:
- Xong chưa? Đi thôi.
Đứa nhỏ mười một tuổi cúi đầu, kéo trên lưng chiếc cặp sách cũ rách, lững thững bước về con đường mòn, leo lên ghế bên cạnh ghế lái của chiếc xe tải nhỏ, đôi mắt nhìn ngoái lại về nơi nấm mồ heo hút, xa đó, chính là chiếc lều bạt nhỏ chôn vùi đi thứ gọi là tuổi thơ.
Kẻ lái xe lắc đầu một cái, dúi vào trong tay nó hai cái bánh Chocopie:
- Ăn đi, từ giờ theo tao. Khi nào lớn lại về thắp hương cho mẹ mày.
Thiên An nhìn vào hai chiếc bánh, ngón tay gầy cẩn thận xé bỏ lớp vỏ ngoài. Những chiếc bánh này, trước đây nó thèm đến mức có thể chảy dãi ra.
Thế nhưng mẹ nó chết rồi,
Hôm nay nó lại không thấy ngon nữa.
Nó vừa ăn vừa khóc, nó mếu máo nuốt luôn cả những giọt nước mắt vừa rơi xuống môi.
Quả thật, mẹ nó sẽ không bao giờ có thể về với nó nữa.
----------
Từ khi sinh ra, nó ở với ông bà ngoại.
Nó chẳng biết bố nó là ai, thế nhưng lúc ấy dù cho không có bố nhưng những đứa trẻ con hàng xóm vẫn cho nó chơi cùng. Ông bà ngoại vẫn cung kiêng nó trên vai, đi ra cái chợ làng con con, buộc một con cua càng thật to đeo vào dây chuối cho nó dắt đi chơi.
Ông bà nó quá nghèo, lại mãi mới sinh ra được có một mụn con gái là mẹ nó.
Mẹ nó đi làm trên tận Hà Nội, chẳng ai biết mẹ nó làm nghề gì, nhưng vì thế mà ông nó có tiền mua thuốc lào xịn, bà nó có tiền mua thuốc bắc uống đỡ ho, lại xây được mấy vách tường nhà cứng cáp che mưa che gió. Lâu lâu khi mẹ nó về còn cho nó được quà bánh ngon mà đám trẻ con đều mơ ước.
Tam Đảo mờ sương, ảo diệu như một chiều mộng đẹp như thơ. Từng giàn su su trĩu quả, vươn ngọn chạm tay người hái, xanh mơn mởn một sườn đồi. Tối đến lại đầy ắp một đĩa su su xào tỏi thơm ngát, trong từng chùm hơi lạnh của mùa đông.
Nó vĩnh viễn cũng không thể quên ngày hôm ấy.
Cái ngày mà mẹ nó bị cắt trụi một nửa đầu, trên người đầy thứ mùi hôi thối, bị một kẻ được gọi là “vợ lớn” cùng một lũ côn đồ bêu rếu khắp xóm làng.
Ngọn khói trên gác bếp nhà ai heo hút rồi.
Người ta bảo, mẹ nó là cave.
Người ta còn bảo mẹ nó bị HIV, lây cho chồng của người “vợ lớn“ kia, khiến gia đình họ tan cửa nát nhà.
Bà ngoại nó chửi rủa rít lên từng hồi khó thở.
Ông ngoại nó dùng chiếc gậy trên gác bếp, quật liên hồi vào người mẹ nó không một chút thương tình.
Mẹ nó trừng đôi mắt trắng dã vương đầy tơ máu chỉ tay về phía ông bà:
- Nếu ông bà nghèo khổ như vậy thì đừng có sinh ra tôi mới đúng! Tiền đâu? Bà một tháng uống năm bảy lần thuốc! Ông cờ bạc rượu chè không thiếu một cái gì?! Tiền đâu? Tôi hỏi ông bà tiền đâu?
Mẹ nó ngắt lại một hơi rồi lại tiếp tục gào lên:
- Đời tôi khốn nạn! Còn gặp phải một thằng khiến chửa hoang không nhận. Tôi hỏi ông bà một đứa vô học như tôi không làm cave thì làm cái gì?! Ông bà chỉ nghĩ cho ông bà! Có bao giờ nghĩ cho tôi không?!
Tiếng chửi bới, tiếng nức nở vang lên.
Chẳng ai còn đoái hoài đến một thân hình rúm ró đầy sợ hãi nép sau cánh cửa nhà kia nữa.
Thiên An ư? E rằng, bình an ấy cậu khó mà với tay tới được.
Từ hôm ấy, không có ai chơi cùng cậu nữa.
Đến ngay cả ông bà ngoại cũng đuổi mẹ con cậu khỏi nhà.
Mẹ cậu có tiền, nhưng thuê người ta xây nhà, người ta lại bảo mẹ cậu có con HIV nên không đội thợ xây nào chịu nhận.
Mẹ cậu có tiền, nhưng mẹ cậu đi chợ lại không một hàng quán nào bán cho, họ xua đuổi mẹ cậu như một thứ bệnh tật kinh tởm nhất từng gặp.
Mẹ cậu có tiền, nhưng cậu chỉ vừa bập bẹ từng con chữ, cũng buộc phải thôi học. Bởi lẽ phụ huynh khác nói rằng, họ không chấp nhận cho con mình học chung với một đứa con của cave, họ nói rằng cậu cũng có Ết như mẹ cậu.
Cậu chẳng hiểu Ết là cái gì, cũng chẳng hiểu vì sao tất cả mọi người lại xa lạ cậu như thế?
Rồi mẹ cậu đành dắt cậu tới nơi này, không một ai quen biết.
Vách sườn đồi heo hút, một vạt lều tạm bợ dựng sơ xài.
Cậu không rõ lắm, nhưng bệnh tình của mẹ hình như càng ngày càng trở nặng hơn, những cơn đau đớn khiến bà co thắt người lại, cần phải hít một thứ bột màu trắng để bớt đau.
Cứ như thế, đôi khi có vài người tới, mẹ cậu liền đuổi cậu ra ngoài, sau đó họ rời đi, để lại thức ăn và một số đồ dùng, may mắn còn có cả quần áo mới.
Một lần trời mưa, cậu về sớm, thấy mẹ cậu cùng người hôm nay đưa cậu đi - Khìn cháy - đang ngồi chia một túi lớn bột ra thành những phần nhỏ.
Vừa thấy bóng cậu về, Khìn cháy liền đanh mặt lại, thế nhưng mẹ cậu hôm ấy lại không đuổi cậu như mọi lần, mà lại lẳng lặng vẫy tay để cậu vào.
Chia xong xuôi chỗ bột ấy, bà lấy một cái hộp sắt cũ giấu dưới gậm giường, đưa cho Khìn cháy.
Ánh mắt day dứt của bà, cậu vẫn còn nhớ rõ, chính là ánh mắt xấu hổ đến không muốn đối diện với thực tại của cái ngày bà bị mang đi bêu mặt đó.
- Anh Khìn, đây là tất cả những gì em góp được mấy năm qua buôn hàng. Đời em khốn nạn, đợi đến lúc em chết, anh đưa nó đi chăm nó hộ em. Khi nó lớn thì giao cho nó.
Người tên Khìn kia ngập ngừng:
- Sao không đưa nó về cho ông bà nó?
Người đàn bà lắc đầu:
- Ông bà nó không nhận, sợ nó bị Ết (AIDS). Anh yên tâm đi, em giữ kỹ cho nó, bình thường mẹ con không ở gần quá một mét. Em sau này mới bị, nó chắc chắn không có bệnh.
Khìn cháy do dự nhìn về phía cậu bé nhỏ cũng đang sợ sệt hướng ánh mắt về phía này, rồi quay sang chỗ mẹ cậu:
- Mày không sợ tao lấy hết của nó à? Tao cũng là dân nghiện trốn trại đấy?!
Mẹ cậu lắc đầu:
- Nghiện cũng có người này người khác, với lại tiền anh mang ra mấy bao tải chở không hết, chỗ này đáng bao nhiêu? Em biết trước giờ anh đối xử với anh em không tệ, coi như thương hại đời em mà mở một đường sống cho nó, chứ bây giờ em chết rồi, tính nó lại nhát cáy, không chết đói ven đường thì cũng không sống cho ra con người nổi.
------
Câu chuyện đó không chỉ có Thiên An nhớ, mà Khìn cháy cũng vẫn còn nhớ rõ.
Khìn cháy nhìn sang bên ghế phụ, nó đã thiếp đi vì mệt mỏi từ bao giờ, rũ người ngủ say.
Hắn lắc đầu.
Thế mà chẳng đầy hai tháng sau mẹ nó chết thật. Là không chịu nổi những cơn đau thối thịt thối da, liền tự tử.
Đám ma không một ai tới.
Không có lấy một vòng hoa đưa tiễn.
Manh ván khó kiếm, ngọn nhang lụi tàn, hàng xóm không một lời thăm hỏi, y tế không ai dám bước qua cánh cửa khám nghiệm tử thi, công an không một biên bản ghi chép.
Cuối cùng, những kẻ bần cùng dưới đáy nhất xã hội, những kẻ nghiện ngập kéo từng cơn ngáp dài lại là những kẻ chung tay đào mồ chôn xác kia.
Khi Khìn cháy tới, thằng bé cả người lấm lem đói xỉu bên nấm mồ hoang.
Nó tin rồi.
Nó tin là mẹ nó sẽ mãi mãi không về với nó nữa.
Trên khóe mắt nó, một giọt nước lại vừa trào ra.
Mẹ nó, hẳn là cũng đã là bất đắc dĩ đến đường cùng, mới đành lòng giao lại đứa con dứt ruột cho một kẻ chỉ mới quen mới biết vài ba năm, lại còn là một kẻ buôn ma túy.
Mong đợi gì đây?
Cho nó được sống thôi sao?
Khìn cháy cười một cái chua chát.
Đời người rốt cuộc, còn lại cũng chỉ là nắm tro tàn.
Hiện chưa có bình luận nào